Chương 35: Chương 35: Thanh Minh Vân Hải

Ba người siết chặt lệnh bài của Sân Hỏa Giáo, vai kề vai cùng tiến về phía trước. Gió núi cuộn theo màn sương ngày một dày đặc, con đường đá xanh dưới chân dần bị biển mây nuốt chửng, chỉ còn lại những đường nét chập chờn ẩn hiện trong làn sương trắng đục. Càng đi, cây cỏ ven đường càng thưa thớt, xung quanh hoàn toàn bị biển mây vô tận bao phủ. Những tàn dư oán khí đầy bạo liệt của Phân Tâm Cốc cũng nhờ sự thanh khiết của biển mây mà bị ngăn cách, nhạt đi quá nửa. La Chiêu Ninh khẽ bóp mảnh vỡ kén băng trong lòng bàn tay, hơi lạnh đồng điệu từ mảnh vỡ và lệnh bài quấn quýt lấy nhau, chúng cộng hưởng rồi nóng dần lên, chỉ thẳng về phía lối vào bí cảnh. Nàng hạ giọng, hơi thở mang theo vài phần cảnh giác: Đây chính là Vân Hải Bí Cảnh của Thanh Minh Sơn, cổ tịch ghi chép rằng nơi này cất giấu Tâm Kính Sân. Tấm gương đó có thể soi thấu những sân niệm thầm kín nhất trong lòng người. A Nguyễn vô thức nắm chặt cây Dung Tâm Châm nơi cổ tay, ánh mắt lướt qua biển mây cuồn cuộn, chỉ cảm thấy dưới lớp sương trắng kia dường như có ánh nhìn đang len lỏi. Cảm giác ấy quấn lấy tâm can khiến người ta thắt lại, bất giác sinh ra nỗi bất an. Liên Hòa cẩn thận cất cuốn y thư cũ kỹ vào sát người, bước chân theo sát phía sau hai người. Đôi mắt nàng đầy vẻ thận trọng, nhưng cũng ẩn giấu chút sợ hãi lẫn tò mò trước cảnh tượng lạ lẫm của bí cảnh. Đi chưa được mấy bước, biển mây dưới chân bỗng cuộn trào dữ dội. Làn sương trắng nhạt nhanh chóng ngưng tụ, lưu chuyển rồi hóa thành một bức màn ánh sáng bán trong suốt, sừng sững chắn trước mặt ba người với vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm. Trên bức màn ánh sáng lấp lánh những tia bạc li ti, các đường vân uốn lượn chằng chịt. Những đường vân ấy lại cộng hưởng một cách kỳ lạ với vệt kim văn trên cổ La Chiêu Ninh. Rõ ràng, đây chính là kết giới chuyên dụng để bảo vệ lối vào bí cảnh. La Chiêu Ninh đưa tay chạm nhẹ vào bức màn, vệt kim văn nơi cổ họng bỗng nóng rực lên. Nàng thuận thế truyền linh lực vào, ánh bạc trên bức màn lập tức bùng phát, chói lòa khiến người ta không thể mở mắt, xua tan làn sương mù xung quanh. Bức màn ánh sáng từ từ tách ra một khe hẹp, luồng gió mang theo hơi thở thanh khiết của mây trời ùa tới. Trong gió vừa có sự trong trẻo của đỉnh núi, lại vừa ẩn chứa cái lạnh lẽo quỷ dị khó tả. Cái lạnh ấy luồn lách qua da thịt, khiến người ta bất giác rùng mình. La Chiêu Ninh quay đầu dặn dò hai người, giọng điệu nghiêm trọng: Cẩn thận, ảo cảnh dễ làm loạn tâm trí nhất, tuyệt đối không được để hình ảnh trong gương mê hoặc. Nói đoạn, nàng bước vào khe hở trước, bóng dáng hòa tan vào trong bí cảnh. A Nguyễn và Liên Hòa theo sát phía sau, vừa bước qua bức màn ánh sáng đã sững sờ không thể nhấc chân. Cảnh tượng bên trong bí cảnh khiến cả hai chấn động. Biển mây lơ lửng giữa trời đất, vô tận và bao la. Vô số sợi mây mảnh mai đan xen, ngưng tụ thành những bậc thang mây tinh xảo uốn lượn về phía chân trời, dường như không có điểm dừng. Phía trên cao, một tấm đồng kính khổng lồ ẩn hiện, mặt gương tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, trong vắt như lưu ly. Thế nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự u tối khiến người ta kinh hãi, như thể có thể nuốt chửng mọi tâm trí, phơi bày mọi lớp ngụy trang để chạm đến tận cùng lòng người. Đây chính là Tâm Kính Sân, thứ có thể khơi dậy những quá khứ đã bị phong ấn, phơi bày trần trụi những sân niệm thầm kín nhất mà người ta không muốn chạm vào. Ba người men theo bậc thang mây bước lên, từng bước nhẹ nhàng không dám kinh động. Mỗi bước chân đặt xuống, biển mây lại gợn lên những vòng sóng nhỏ, lặng lẽ lan tỏa như đang cảm ứng những xao động trong lòng họ. Càng đến gần Tâm Kính Sân, kim văn trên cổ La Chiêu Ninh càng nóng rực, như muốn thiêu đốt da thịt, lan dọc theo kinh mạch khắp cơ thể. Một sự bồn chồn khó hiểu dấy lên trong lòng, dường như một ký ức bị phong ấn nhiều năm sắp bị đánh thức. A Nguyễn nhạy bén nhận ra sự bất thường của nàng, khẽ gọi: Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Có cần ngưng thần ổn định hơi thở không? La Chiêu Ninh khẽ lắc đầu, ánh mắt đã khóa chặt vào tấm đồng kính. Bước chân nàng không tự chủ được mà nhanh hơn, như bị một lực vô hình dẫn dắt. Nàng bước từng bước về phía tấm gương, về phía quá khứ định mệnh. Khi đến ngay dưới tấm gương, mặt kính bỗng tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ. Ánh sáng như dải lụa bao bọc lấy La Chiêu Ninh, dịu dàng nhưng không thể thoát ra. Nàng bị tách biệt hoàn toàn với A Nguyễn và Liên Hòa trong một không gian độc lập. A Nguyễn vội vàng tiến lên nhưng bị một bức tường vô hình chặn lại, nàng chỉ có thể lo lắng quan sát từ bên ngoài, cây Dung Tâm Châm trong lòng bàn tay siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch, sẵn sàng ứng phó với biến cố. Liên Hòa cũng căng thẳng tột độ, mắt dán chặt vào mặt gương, cuốn y thư trong tay bị bóp đến nhăn nhúm, đầu ngón tay lạnh ngắt, không dám thở mạnh. Trong gương, ánh sáng lưu chuyển, hư thực đan xen, dần ghép thành những hình ảnh rõ nét. Cảnh tượng đột ngột quay ngược về căn gác mái cũ kỹ năm bảy tuổi, mùi ẩm mốc nồng nặc trong không khí khiến lồng ngực bức bối. Khi mẹ kế ác độc đẩy mẹ nàng xuống cầu thang, mẹ nàng ngã nhào vào cơ thể nhỏ bé của nàng. La Chiêu Ninh chưa kịp phản ứng đã bị lực đẩy cực lớn làm cho ngã nhào, trán đập mạnh vào cạnh bàn, cơn đau dữ dội bùng phát. Nàng muốn khóc gọi cứu viện, nhưng cổ họng như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, chỉ có thể phát ra những âm thanh vụn vỡ như ngọn nến trước gió. Khi ngẩng đầu lên, nàng chỉ thấy mẹ nằm đó trong vũng máu, khuôn mặt tái nhợt dính đầy bụi đất, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra âm tiết hoàn chỉnh. Vệt đỏ chói mắt ấy hòa cùng dòng máu rỉ ra từ trán nàng, trở thành vết sẹo đen tối nhất trong ký ức tuổi thơ. Kể từ ngày đó, cổ họng nàng như mang bệnh, dù cố gắng thế nào cũng không thể nói rõ ràng, chỉ có thể dựa vào những vết bấm trên đầu ngón tay và những âm thanh mơ hồ để bày tỏ lòng mình. Tiếng “Mẹ ơi” không thể thốt ra ấy mãi mãi kẹt lại trong căn gác mái năm bảy tuổi, cùng với máu của mẹ thấm vào kẽ hở của thời gian. Cũng từ ngày đó, nàng hoàn toàn mất tiếng. Câu nói “Đợi con lớn lên sẽ bảo vệ mẹ” trở thành nỗi hối tiếc vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội nói ra. Ánh sáng trong gương chuyển động, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một La Chiêu Ninh giống hệt nàng nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt. Đây là “một La Chiêu Ninh khác” chưa từng mất tiếng, ánh mắt sắc lẹm, giọng điệu lạnh lùng. Nàng ta nhếch mép cười nhạo, từng chữ như dao găm đâm thẳng vào nỗi đau của La Chiêu Ninh: Ngươi đến cả chữ ‘bảo vệ’ cũng không nói nổi, đến bản thân còn không bảo vệ được. Đáng đời bị bắt nạt, đáng đời không giữ được mẹ. Câu nói ấy như lưỡi dao tẩm độc đâm xuyên trái tim La Chiêu Ninh. Sự hối lỗi, không cam tâm và chán ghét bản thân bao năm qua bị khơi dậy. Kim văn trên cổ nàng bùng phát, nóng rực như muốn nổ tung. Vân khí xung quanh hỗn loạn, oán khí cuồn cuộn như muốn nuốt chửng tâm trí nàng. Không... không phải như vậy... La Chiêu Ninh vô thức đưa tay ôm cổ, phát ra những âm thanh vỡ vụn. Đôi mắt nàng tràn đầy đau đớn và giằng xé, tâm trí dần bị ảo cảnh nuốt chửng. “La Chiêu Ninh khác” trong gương cười càng lạnh lẽo, từng bước ép sát: Ngươi không dám thừa nhận, ngươi sợ sự bất lực của chính mình. Ngươi sợ mất đi người mình yêu thương nên mới trốn trong sự im lặng. Giả vờ kiên cường, thực chất lại yếu đuối đến không chịu nổi. Cơn đau từ kim văn ngày một dữ dội, La Chiêu Ninh run rẩy toàn thân. Ý thức dần mờ mịt, nàng sắp chìm sâu vào ảo cảnh. Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng và xa xăm từ trên mây vọng xuống, xuyên qua biển mây cuồn cuộn, rơi vào tai nàng. Giọng nói mang theo sức mạnh an tâm, xua tan vài phần sát khí. Đó là giọng của Bạch Vi, trong trẻo như tiếng ngọc va vào nhau, vô cùng êm tai. Giọng nói ấy có thể xoa dịu mọi xao động, đánh thức tâm trí đang chìm sâu: Sân không phải là hận, mà là sự ‘sợ hãi’ chưa từng được nói ra. Một câu nói như gáo nước lạnh tạt vào, đập tan chấp niệm trong lòng La Chiêu Ninh. Tâm trí hỗn loạn của nàng dần ổn định, oán khí cũng dịu đi vài phần. La Chiêu Ninh ngẩng đầu nhìn lên mây, cố tìm bóng dáng Bạch Vi, nhưng chỉ thấy biển mây vô tận cuộn trào, đất trời trống rỗng không một bóng người. “La Chiêu Ninh khác” trong gương khẽ dao động trước câu nói đó, nụ cười lạnh trên môi tan dần, ánh mắt lộ ra chút yếu đuối khó thấy. Sự yếu đuối ấy cộng hưởng với phần mềm yếu trong lòng La Chiêu Ninh. Kim văn trên cổ vẫn nóng, nhưng không còn cảm giác muốn nổ tung nữa, thay vào đó là ánh sáng dịu nhẹ, từng chút một xoa dịu tâm trí và kinh mạch đang căng thẳng của nàng. Nàng chậm rãi nhắm mắt, không còn trốn tránh hình ảnh năm bảy tuổi, không còn trách móc sự bất lực của bản thân, mà thản nhiên đối diện với nỗi đau quá khứ. Nàng để mặc nỗi sợ hãi và hối tiếc trong lòng tuôn trào, không còn kìm nén. Phải rồi, sự sân hận của nàng chưa bao giờ là hận sự độc ác của mẹ kế, cũng không phải hận số phận bất công hay oán trách sự tàn khốc của thế gian. Nàng hận mình không kịp nói ra câu nói ấy, để lại nỗi hối tiếc cả đời. Nàng sợ mình không bao giờ có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, sợ đi vào vết xe đổ. Đó là nỗi sợ hãi chôn sâu trong lòng bao năm qua, chưa từng dám nói với ai. Theo sự thay đổi của tâm cảnh, oán khí xung quanh dần lắng xuống. Biển mây cũng trở lại tĩnh lặng, chỉ còn làn gió mát lành thổi qua, mang theo sức mạnh chữa lành. Hình ảnh trong gương dần mờ nhạt, “La Chiêu Ninh khác” cũng tan biến không dấu vết, chỉ để lại mặt gương tỏa ánh sáng dịu nhẹ như đang lặng lẽ tán thưởng sự thấu suốt của nàng. Bức màn chắn quanh La Chiêu Ninh tan biến hoàn toàn. A Nguyễn lập tức tiến lên, đỡ lấy cơ thể đang run rẩy của nàng, giọng đầy lo lắng: Tỷ tỷ, tỷ sao rồi? Có chỗ nào không khỏe không? Kim văn trên cổ còn đau không? Đầu ngón tay A Nguyễn nhẹ nhàng chạm vào cổ nàng, động tác vô cùng cẩn trọng. La Chiêu Ninh từ từ mở mắt, nỗi đau và giằng xé trong mắt đã tan biến, thay vào đó là sự trong trẻo và thanh thản. Nàng khẽ lắc đầu, dùng hơi thở an ủi hai người, ra hiệu mình không sao. Liên Hòa cũng vội vàng tiến lại, lấy từ giỏ thuốc ra một bình nước cỏ ngưng thần, đưa cho La Chiêu Ninh: Sư tỷ, uống chút này để ổn định hơi thở nhé, nó có thể làm dịu kinh mạch. La Chiêu Ninh nhận lấy, uống một ngụm nhỏ. Dòng nước thanh mát vị thảo mộc trôi xuống cổ họng, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể giúp nàng ổn định tâm trí và linh lực. La Chiêu Ninh nhìn lên Tâm Kính Sân, mặt gương đã trở lại vẻ sâu thẳm ban đầu, lơ lửng giữa mây trời đầy bí ẩn, như đang chờ đợi người tiếp theo đến soi thấu bản tâm, hoặc đang ấp ủ những ảo cảnh sâu xa hơn. La Chiêu Ninh khẽ lên tiếng, giọng điệu bình thản: Tiền bối Bạch Vi nói đúng, cội nguồn của sân niệm chưa bao giờ là lòng thù hận, mà là nỗi sợ hãi chôn giấu trong lòng chưa bao giờ được nói ra. A Nguyễn chợt hiểu ra, siết chặt cây Dung Tâm Châm, gật đầu mạnh mẽ: Hóa ra Tâm Kính Sân không phải muốn hành hạ chúng ta, mà có ý nghĩa khác. Nó muốn chúng ta đối diện với bản tâm, cởi bỏ nút thắt trong lòng. Liên Hòa nhìn vào sâu trong biển mây, ánh mắt lộ vẻ kính sợ: Chỉ không biết, sâu trong bí cảnh này còn bao nhiêu thử thách đang chờ đợi chúng ta nữa.

Cố bắc thần

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn