Lý do vì sao bạn cứ độc thân mãi
4.4Chương 1·1
Lý do vì sao bạn cứ độc thân mãi: - Quen ở một mình nên thấy độc thân cũng khá thoải mái. - Tiêu chuẩn cao nên khó rung động với người bình thường. - Lịch học và công việc dày đặc, không còn thời gian yêu đương. - Ngại mở lòng nên thường bỏ lỡ những người thích mình. - Chưa gặp đúng người vào đúng thời điểm. - Bạn quá độc lập nên không cảm thấy cần dựa vào ai. - Sợ những rắc rối và drama trong chuyện tình cảm. - Ưu tiên phát triển bản thân hơn là yêu đương.
Lý do vì sao bạn cứ độc thân mãi
4.4Chương 1·1
Lý do vì sao bạn cứ độc thân mãi: - Quen ở một mình nên thấy độc thân cũng khá thoải mái. - Tiêu chuẩn cao nên khó rung động với người bình thường. - Lịch học và công việc dày đặc, không còn thời gian yêu đương. - Ngại mở lòng nên thường bỏ lỡ những người thích mình. - Chưa gặp đúng người vào đúng thời điểm. - Bạn quá độc lập nên không cảm thấy cần dựa vào ai. - Sợ những rắc rối và drama trong chuyện tình cảm. - Ưu tiên phát triển bản thân hơn là yêu đương.
PHƯỢNG CỐT
4.5Chương 1·10
Lý Uyên, ta không muốn làm một thần nữ mãi mãi bị chàng nuôi nhốt. Chỉ khi hủy đi nó, người đứng ở đây mới thực sự là Thẩm Nhược Khanh. Một Thẩm Nhược Khanh sẽ ra đi, sẽ sinh bệnh và cuối cùng sẽ chết trong vòng tay chàng. Kiếp này chúng ta chỉ là Lý Uyên và Thẩm Nhược Khanh. Có được không?
PHƯỢNG CỐT
4.5Chương 1·10
Lý Uyên, ta không muốn làm một thần nữ mãi mãi bị chàng nuôi nhốt. Chỉ khi hủy đi nó, người đứng ở đây mới thực sự là Thẩm Nhược Khanh. Một Thẩm Nhược Khanh sẽ ra đi, sẽ sinh bệnh và cuối cùng sẽ chết trong vòng tay chàng. Kiếp này chúng ta chỉ là Lý Uyên và Thẩm Nhược Khanh. Có được không?
Bí mật trở về
4.4Chương 1·6
Khi tôi trở về Trung Quốc, không ngờ lại gặp lại Tạ Hoài Viễn – người mà tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp nữa. Nhưng điều bất ngờ hơn cả là cậu bé lao vào lòng tôi, giống hệt anh ta! Liệu tôi có thể giải thích được bí mật đã chôn vùi suốt năm năm này?
Bí mật trở về
4.4Chương 1·6
Khi tôi trở về Trung Quốc, không ngờ lại gặp lại Tạ Hoài Viễn – người mà tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp nữa. Nhưng điều bất ngờ hơn cả là cậu bé lao vào lòng tôi, giống hệt anh ta! Liệu tôi có thể giải thích được bí mật đã chôn vùi suốt năm năm này?
Buổi xem mắt kỳ quặc
4.4Chương 1·24
Bị ép đi xem mắt, để đối phương biết khó mà lui, tôi nói bừa: "Tôi bị vô sinh." Anh chàng đẹp trai đối diện lộ vẻ kinh ngạc: "Ây dô, trùng hợp thật, tôi cũng vô sinh." Tôi dứt khoát cởi áo khoác ngoài ra, để lộ chiếc áo bó sát Vượng Tử bên trong. Anh nhướng mày, duỗi chân khoe đôi giày Chelsea vàng. Tôi: "......" Gặp phải đối thủ rồi.
Buổi xem mắt kỳ quặc
4.4Chương 1·24
Bị ép đi xem mắt, để đối phương biết khó mà lui, tôi nói bừa: "Tôi bị vô sinh." Anh chàng đẹp trai đối diện lộ vẻ kinh ngạc: "Ây dô, trùng hợp thật, tôi cũng vô sinh." Tôi dứt khoát cởi áo khoác ngoài ra, để lộ chiếc áo bó sát Vượng Tử bên trong. Anh nhướng mày, duỗi chân khoe đôi giày Chelsea vàng. Tôi: "......" Gặp phải đối thủ rồi.
Màn tranh đấu chốn hậu cung này có vẻ hơi bá đạo nhỉ?
4.5Chương 1·7
“Vua nội quy” trong giới tài chính hiện đại, bỗng một ngày xuyên không vào bụng mẹ, trở thành cô con gái cưng của vị Thượng thư Bộ Hộ – người nắm giữ kho bạc của triều Đại Diễn. Tưởng chừng có thể an phận hưởng thụ cuộc sống nhàn hạ nhờ gia thế đỉnh cao, nào ngờ một đạo chiếu tuyển tú lại đẩy nàng thẳng vào hậu cung – chốn đấu đá quyền lực khốc liệt chẳng khác gì nơi làm việc khắc nghiệt bậc nhất. Đối mặt với áp lực phải sinh được con trai để hoàn thành chỉ tiêu KPI, cùng dàn đối thủ toàn những kẻ trà xanh cấp độ max và các tiểu thư trời sinh đã mang vận may, Lâm Tri Hạ lặng lẽ vén gọng kính vô hình trên sống mũi, thầm nghĩ: “Cuối cùng thì công việc mình đang làm cũng đúng chuyên môn rồi!” Đấu tranh tranh sủng? Đó chỉ là trò chơi dành cho kẻ mới vào nghề. Cung đấu? Quá nhỏ mọn, chẳng đáng để bàn tới. Còn cao thủ thực sự trong chốn quan trường, họ sẽ dùng mưu kế triệt tận gốc rễ, đánh thẳng vào lòng người!
Màn tranh đấu chốn hậu cung này có vẻ hơi bá đạo nhỉ?
4.5Chương 1·7
“Vua nội quy” trong giới tài chính hiện đại, bỗng một ngày xuyên không vào bụng mẹ, trở thành cô con gái cưng của vị Thượng thư Bộ Hộ – người nắm giữ kho bạc của triều Đại Diễn. Tưởng chừng có thể an phận hưởng thụ cuộc sống nhàn hạ nhờ gia thế đỉnh cao, nào ngờ một đạo chiếu tuyển tú lại đẩy nàng thẳng vào hậu cung – chốn đấu đá quyền lực khốc liệt chẳng khác gì nơi làm việc khắc nghiệt bậc nhất. Đối mặt với áp lực phải sinh được con trai để hoàn thành chỉ tiêu KPI, cùng dàn đối thủ toàn những kẻ trà xanh cấp độ max và các tiểu thư trời sinh đã mang vận may, Lâm Tri Hạ lặng lẽ vén gọng kính vô hình trên sống mũi, thầm nghĩ: “Cuối cùng thì công việc mình đang làm cũng đúng chuyên môn rồi!” Đấu tranh tranh sủng? Đó chỉ là trò chơi dành cho kẻ mới vào nghề. Cung đấu? Quá nhỏ mọn, chẳng đáng để bàn tới. Còn cao thủ thực sự trong chốn quan trường, họ sẽ dùng mưu kế triệt tận gốc rễ, đánh thẳng vào lòng người!
Điểm Trang Lâu
4.5Chương 5·13
Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."
Điểm Trang Lâu
4.5Chương 5·13
Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."
Buổi xem mắt kỳ quặc
4.4Chương 2·24
Bị ép đi xem mắt, để đối phương biết khó mà lui, tôi nói bừa: "Tôi bị vô sinh." Anh chàng đẹp trai đối diện lộ vẻ kinh ngạc: "Ây dô, trùng hợp thật, tôi cũng vô sinh." Tôi dứt khoát cởi áo khoác ngoài ra, để lộ chiếc áo bó sát Vượng Tử bên trong. Anh nhướng mày, duỗi chân khoe đôi giày Chelsea vàng. Tôi: "......" Gặp phải đối thủ rồi.
Buổi xem mắt kỳ quặc
4.4Chương 2·24
Bị ép đi xem mắt, để đối phương biết khó mà lui, tôi nói bừa: "Tôi bị vô sinh." Anh chàng đẹp trai đối diện lộ vẻ kinh ngạc: "Ây dô, trùng hợp thật, tôi cũng vô sinh." Tôi dứt khoát cởi áo khoác ngoài ra, để lộ chiếc áo bó sát Vượng Tử bên trong. Anh nhướng mày, duỗi chân khoe đôi giày Chelsea vàng. Tôi: "......" Gặp phải đối thủ rồi.
Năm năm sau chia tay
4.4Chương 1·1
Năm năm rời đi, một cuộc gọi giữa đêm kéo tôi về. Lục Chấp bảo: năm ngày nữa đến cục dân chính, lễ cưới ở trang viên Hill, và cô dâu là tôi. Anh đồng thời bắt tôi xin lỗi Lê Tô Tô, chấp nhận cô ta như chị, thậm chí yêu cầu tôi "đưa hai đứa nghiệt chủng đi" mới được nhận lại một chỗ bên cạnh anh. Giữa phòng khách, tôi tát anh, anh tát lại, tiếng xôn xao như nổ tung. Tôi bước ra trong tiếng cười khinh bỉ của họ, còn trang viên Hill sẽ là nơi mọi thứ chưa nói được đẩy tới cực hạn.
Năm năm sau chia tay
4.4Chương 1·1
Năm năm rời đi, một cuộc gọi giữa đêm kéo tôi về. Lục Chấp bảo: năm ngày nữa đến cục dân chính, lễ cưới ở trang viên Hill, và cô dâu là tôi. Anh đồng thời bắt tôi xin lỗi Lê Tô Tô, chấp nhận cô ta như chị, thậm chí yêu cầu tôi "đưa hai đứa nghiệt chủng đi" mới được nhận lại một chỗ bên cạnh anh. Giữa phòng khách, tôi tát anh, anh tát lại, tiếng xôn xao như nổ tung. Tôi bước ra trong tiếng cười khinh bỉ của họ, còn trang viên Hill sẽ là nơi mọi thứ chưa nói được đẩy tới cực hạn.
Ký ức không vui
4.4Chương 1·6
Năm ấy, tôi nài nỉ chị gái dẫn tôi đi thả diều. Nhưng không ai ngờ, gió bỗng nổi lên như cơn bão, cuốn theo cả niềm vui của chúng tôi. Diều mất kiểm soát, và sợi dây căng như thép đã cắt đứt cuộc sống của chị. Chị gục xuống ngay trước mắt tôi, trong tiếng thét đau đớn của ba mẹ, họ gào lên giận dữ: “Tất cả là vì mày!”
Ký ức không vui
4.4Chương 1·6
Năm ấy, tôi nài nỉ chị gái dẫn tôi đi thả diều. Nhưng không ai ngờ, gió bỗng nổi lên như cơn bão, cuốn theo cả niềm vui của chúng tôi. Diều mất kiểm soát, và sợi dây căng như thép đã cắt đứt cuộc sống của chị. Chị gục xuống ngay trước mắt tôi, trong tiếng thét đau đớn của ba mẹ, họ gào lên giận dữ: “Tất cả là vì mày!”
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 1·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 1·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Người anh đào hoa và cô em gái tò mò
4.5Chương 1·1
Tiệc đính hôn nhà họ Phong lộng lẫy đến mức làm tôi choáng váng. Tôi theo anh tôi đi dự như một khách thân, tưởng chỉ để mở mang đầu óc. Nhìn anh tôi dưới gầm bàn ve vãn vị hôn thê, tôi tái mặt rồi đá anh mấy cú để cảnh cáo. Ai ngờ đá nhầm người, và một câu vô tình bật ra từ miệng tôi chạm đúng thứ u ám trong mắt Phong Lễ. Khoảnh khắc đó làm bầu không khí chuyển hẳn, tôi biết mình vừa chạm vào một bí mật có thể thay đổi mọi thứ.
Người anh đào hoa và cô em gái tò mò
4.5Chương 1·1
Tiệc đính hôn nhà họ Phong lộng lẫy đến mức làm tôi choáng váng. Tôi theo anh tôi đi dự như một khách thân, tưởng chỉ để mở mang đầu óc. Nhìn anh tôi dưới gầm bàn ve vãn vị hôn thê, tôi tái mặt rồi đá anh mấy cú để cảnh cáo. Ai ngờ đá nhầm người, và một câu vô tình bật ra từ miệng tôi chạm đúng thứ u ám trong mắt Phong Lễ. Khoảnh khắc đó làm bầu không khí chuyển hẳn, tôi biết mình vừa chạm vào một bí mật có thể thay đổi mọi thứ.
Điểm Trang Lâu
4.5Chương 4·13
Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."
Điểm Trang Lâu
4.5Chương 4·13
Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 3·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 3·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Hôn nhân lạnh nhạt
4.4Chương 1·1
Ba ngày sau khi từ nước ngoài trở về, tôi mới kéo vali về căn nhà chung của tôi và Bùi Tự. Trời cuối thu âm u, mây thấp như sà xuống mái nhà. Tôi đứng trước cửa, chìa khóa xoay một vòng, tiếng “tách” khô khốc vang lên giữa hành lang yên ắng. Cánh cửa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo và sạch quá mức phả vào mặt tôi. Nhà đã được dọn. Sàn gỗ không hề có dấu chân, mặt kính bàn trà bóng đến mức phản chiếu được đường viền mí mắt tôi. Nhưng cái “có người sống” thì không dọn được. Thứ đó giống mùi của một ngọn đèn đã tắt lâu ngày, giống âm thanh của một căn phòng từng có tiếng cười rồi bỗng biến mất. Càng sạch, càng trống. Tôi kéo vali vào, bánh xe lăn trên sàn phát ra tiếng ro ro, nghe như một thứ lạc lõng. Tôi đứng khựng lại trước chiếc kệ giày. Trên đó vẫn còn đôi giày da của Bùi Tự đặt ngay ngắn, mũi giày hướng ra ngoài như sẵn sàng bước đi. Nhưng bụi mỏng phủ trên quai, mỏng như một lớp phấn, chứng tỏ nó đã lâu không được chạm tới. Tôi không vội tắm rửa hay thay đồ. Tôi xách túi đi thẳng tới chỗ đặt màn hình camera, mở ứng dụng lên, tay lướt qua lịch lưu trữ. Camera chỉ lưu được một tháng gần nhất. Tôi nín thở, bấm xem từng đoạn.
Hôn nhân lạnh nhạt
4.4Chương 1·1
Ba ngày sau khi từ nước ngoài trở về, tôi mới kéo vali về căn nhà chung của tôi và Bùi Tự. Trời cuối thu âm u, mây thấp như sà xuống mái nhà. Tôi đứng trước cửa, chìa khóa xoay một vòng, tiếng “tách” khô khốc vang lên giữa hành lang yên ắng. Cánh cửa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo và sạch quá mức phả vào mặt tôi. Nhà đã được dọn. Sàn gỗ không hề có dấu chân, mặt kính bàn trà bóng đến mức phản chiếu được đường viền mí mắt tôi. Nhưng cái “có người sống” thì không dọn được. Thứ đó giống mùi của một ngọn đèn đã tắt lâu ngày, giống âm thanh của một căn phòng từng có tiếng cười rồi bỗng biến mất. Càng sạch, càng trống. Tôi kéo vali vào, bánh xe lăn trên sàn phát ra tiếng ro ro, nghe như một thứ lạc lõng. Tôi đứng khựng lại trước chiếc kệ giày. Trên đó vẫn còn đôi giày da của Bùi Tự đặt ngay ngắn, mũi giày hướng ra ngoài như sẵn sàng bước đi. Nhưng bụi mỏng phủ trên quai, mỏng như một lớp phấn, chứng tỏ nó đã lâu không được chạm tới. Tôi không vội tắm rửa hay thay đồ. Tôi xách túi đi thẳng tới chỗ đặt màn hình camera, mở ứng dụng lên, tay lướt qua lịch lưu trữ. Camera chỉ lưu được một tháng gần nhất. Tôi nín thở, bấm xem từng đoạn.
Bất ngờ đầu trọc
4.4Chương 1·5
Tôi không ngờ rằng kỷ niệm năm năm kết hôn lại biến thành một trò đùa ác mộng khi tỉnh dậy với cái đầu trọc lốc và một con rùa vẽ trên trán. Nhưng đừng lo, tôi sẽ không để hai người này thoải mái với trò đùa của họ đâu! Khi ly sữa nóng chồng đưa vào tay, tôi chỉ kịp nhấp một ngụm rồi bất tỉnh. Tỉnh dậy, tôi cảm thấy da đầu lạnh ngắt. Nhìn vào gương, một hình ảnh kinh hoàng hiện ra - đầu trọc lốc, trán vẽ một con rùa. Giang Khả, nữ sinh tôi từng tài trợ, cầm tông-đơ, cười đến run rẩy: “Chị dâu, đầu chị tròn ghê, nhìn cứ như trứng luộc vậy đó.” Chồng tôi, Chu Dạ, đứng bên cưng chiều nhìn cô ta: “Tiểu Giang học ngành tạo mẫu tóc, lấy em ra luyện tay nghề thôi mà, tóc sẽ mọc lại, đừng nhỏ mọn.” Tôi đưa tay sờ lên đỉnh đầu trọc lốc, nhìn cặp cẩu nam nữ đang cười đùa trên sự nhục nhã của tôi. Một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi tôi.
Bất ngờ đầu trọc
4.4Chương 1·5
Tôi không ngờ rằng kỷ niệm năm năm kết hôn lại biến thành một trò đùa ác mộng khi tỉnh dậy với cái đầu trọc lốc và một con rùa vẽ trên trán. Nhưng đừng lo, tôi sẽ không để hai người này thoải mái với trò đùa của họ đâu! Khi ly sữa nóng chồng đưa vào tay, tôi chỉ kịp nhấp một ngụm rồi bất tỉnh. Tỉnh dậy, tôi cảm thấy da đầu lạnh ngắt. Nhìn vào gương, một hình ảnh kinh hoàng hiện ra - đầu trọc lốc, trán vẽ một con rùa. Giang Khả, nữ sinh tôi từng tài trợ, cầm tông-đơ, cười đến run rẩy: “Chị dâu, đầu chị tròn ghê, nhìn cứ như trứng luộc vậy đó.” Chồng tôi, Chu Dạ, đứng bên cưng chiều nhìn cô ta: “Tiểu Giang học ngành tạo mẫu tóc, lấy em ra luyện tay nghề thôi mà, tóc sẽ mọc lại, đừng nhỏ mọn.” Tôi đưa tay sờ lên đỉnh đầu trọc lốc, nhìn cặp cẩu nam nữ đang cười đùa trên sự nhục nhã của tôi. Một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi tôi.
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 4·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 4·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Mèo Nhọ Và Ông Chủ Bếp Kỹ Tính Lên Sóng Nhà Đài
4.5Chương 1·1
Tôi là mèo nhọ, kiểu mèo đen từ lông tới số, sống vật vờ như NPC trong cái bếp mà tôi không đăng ký hộ khẩu nhưng lại thuộc từng góc hơn cả chủ, hôm đó tôi đang nhong nhong kiểm tra xem hôm nay có gì ăn được không, tiện thể tìm chỗ giải quyết nỗi buồn cho đúng quy trình cá nhân của mình thì tự nhiên thấy đông người, máy quay, micro, người lạ đứng kín bếp, tôi kiểu ơ vãi hôm nay có event à, chưa kịp load xong thì thằng chủ tôi bước ra, mặt nghiêm túc như đi họp phụ huynh, giọng trầm ấm như chuẩn bị phát biểu nhận giải đạo đức nghề nghiệp: “Tôi rất là kĩ tính trong việc này, vì nấu ăn là một ngành rất đặc thù”
Mèo Nhọ Và Ông Chủ Bếp Kỹ Tính Lên Sóng Nhà Đài
4.5Chương 1·1
Tôi là mèo nhọ, kiểu mèo đen từ lông tới số, sống vật vờ như NPC trong cái bếp mà tôi không đăng ký hộ khẩu nhưng lại thuộc từng góc hơn cả chủ, hôm đó tôi đang nhong nhong kiểm tra xem hôm nay có gì ăn được không, tiện thể tìm chỗ giải quyết nỗi buồn cho đúng quy trình cá nhân của mình thì tự nhiên thấy đông người, máy quay, micro, người lạ đứng kín bếp, tôi kiểu ơ vãi hôm nay có event à, chưa kịp load xong thì thằng chủ tôi bước ra, mặt nghiêm túc như đi họp phụ huynh, giọng trầm ấm như chuẩn bị phát biểu nhận giải đạo đức nghề nghiệp: “Tôi rất là kĩ tính trong việc này, vì nấu ăn là một ngành rất đặc thù”
Điểm Trang Lâu
4.5Chương 1·13
Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."
Điểm Trang Lâu
4.5Chương 1·13
Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 2·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung
4.5Chương 2·4
Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.
Khi hôn nhân chỉ là trò đùa
4.6Chương 1·1
Tôi đứng giữa một đám đông, háo hức chờ đợi lời cầu hôn từ vị hôn phu, nhưng lại chứng kiến khoảnh khắc định mệnh khi anh quỳ xuống trước cô trợ lý mới. "Tô Tiểu Điệp, em đồng ý lấy anh nhé?" Trong giây phút đó, tôi tự hỏi: Liệu có phải tình yêu của tôi chỉ là một trò đùa? Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, tôi chỉ biết đứng bất động, không biết nên cười hay nên khóc khi ánh mắt kiêu ngạo của cô ta đâm thẳng vào tim tôi. Thẩm Lưu Niên, anh thật sự chọn cô ấy sao?
Khi hôn nhân chỉ là trò đùa
4.6Chương 1·1
Tôi đứng giữa một đám đông, háo hức chờ đợi lời cầu hôn từ vị hôn phu, nhưng lại chứng kiến khoảnh khắc định mệnh khi anh quỳ xuống trước cô trợ lý mới. "Tô Tiểu Điệp, em đồng ý lấy anh nhé?" Trong giây phút đó, tôi tự hỏi: Liệu có phải tình yêu của tôi chỉ là một trò đùa? Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, tôi chỉ biết đứng bất động, không biết nên cười hay nên khóc khi ánh mắt kiêu ngạo của cô ta đâm thẳng vào tim tôi. Thẩm Lưu Niên, anh thật sự chọn cô ấy sao?