Không Quay Về

4.6

Chương 1·25

Sau khi bạch nguyệt quang của Lương Hoài Kinh ra nước ngoài, tôi trở thành thế thân của cô ta. Đám anh em của hắn hùa nhau ép tôi uống rượu, chế giễu tôi: “Tát một cái vào mặt, cô ta vẫn phải cười hùa theo thôi.” “Thật đê tiện.” Ngày bạch nguyệt quang về nước, hắn cố tình đưa tôi đến dự tiệc tẩy trần, muốn để đám người đó sỉ nhục tôi lần nữa, nhằm lấy lòng cô ả. Giọng hắn lạnh nhạt: “Nhớ kỹ thân phận của mình.” “Những dịp thế này, cô không có tư cách lên tiếng.” Tôi ngoan ngoãn vâng lời: “Được.” Hắn vẫn không hề hay biết, rằng mỗi một gã đàn ông có mặt ở đó đều đã trở thành nô lệ dưới váy tôi.

Đứa Trẻ Không Ăn Gà

4.5

Chương 1·1

Tôi bị biến thành đứa không ăn được thịt gà… chỉ trong 3 giây. Ngày đầu tiên tôi hiểu thế nào là “kịch bản của người lớn”. Bữa trưa hôm đó, lớp tôi thiếu một suất ăn. Không phải thiếu nhẹ nhàng kiểu “ôi hôm nay lỡ tay”. Mà thiếu kiểu… một đứa phải ngồi nhìn cả lớp ăn. Đứa đó là tôi. Phóng viên đứng ngoài cửa. Máy quay bật. Cô Lan bước ra, nụ cười chuẩn chỉnh như vừa được luyện qua 100 lần tổng duyệt: “Không thiếu suất đâu em, chỉ là có một bạn… không ăn được thịt gà thôi.” ôi bị biến thành đứa không ăn được thịt gà… chỉ trong 3 giây. Ngày đầu tiên tôi hiểu thế nào là “kịch bản của người lớn”. Bữa trưa hôm đó, lớp tôi thiếu một suất ăn. Không phải thiếu nhẹ nhàng kiểu “ôi hôm nay lỡ tay”. Mà thiếu kiểu… một đứa phải ngồi nhìn cả lớp ăn. Đứa đó là tôi. Phóng viên đứng ngoài cửa. Máy quay bật. Cô Lan bước ra, nụ cười chuẩn chỉnh như vừa được luyện qua 100 lần tổng duyệt: “Không thiếu suất đâu em, chỉ là có một bạn… không ăn được thịt gà thôi.”

Khi cô ấy không còn đợi anh nữa

4.5

Chương 1·3

Mọi người trong quân khu đều biết, Giang Dự và tôi là thanh mai trúc mã, từ lâu đã hứa hẹn bên nhau trọn đời. Thế nhưng anh ấy đã cầu hôn tôi ba lần, cả ba lần đều thất bại. Chỉ vì nhà họ Giang là dòng dõi quân nhân lâu đời, lập nên nhiều công trạng, có quy tắc nghiêm ngặt người thừa kế phải lập nghiệp trước rồi mới được lập gia đình. Theo gia quy, anh ấy phải được thăng cấp lên Tướng thì mới có thể cưới tôi. Ba năm qua, Giang Dự liên tục nhận những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, lần nào cũng lành ít dữ nhiều, nhưng vẫn mãi không thấy văn bản thăng chức. Anh ấy rất áy náy, luôn miệng nói năm sau chắc chắn sẽ có tên trong danh sách thăng cấp, bảo tôi đợi thêm một năm nữa. Năm thứ tư, tôi hạ quyết tâm nếu lần này anh ấy vẫn không được thăng chức, tôi sẽ cùng anh đến cầu xin lão gia nhà họ Giang, mong được đặc cách. Tôi vội vã chạy đến bộ chỉ huy quân khu, vừa đến nơi liền thấy Giang Dự vừa nhận xong văn kiện tuyên dương. Anh mở tập tài liệu có đóng dấu đỏ, ba chữ “Lệnh thăng chức” rõ ràng ngay ngắn. Nhưng tôi còn chưa kịp nở nụ cười, anh đã đưa tài liệu cho trợ lý. Ngay sau đó, giọng anh trầm thấp vang lên trong phòng làm việc yên ắng: “Giúp tôi trình lên cấp trên, xin hoãn thăng chức. Cứ nói ra ngoài là năm nay tôi vẫn chưa đủ điều kiện để lên cấp.”

Không Quay Về

4.6

Chương 2·25

Sau khi bạch nguyệt quang của Lương Hoài Kinh ra nước ngoài, tôi trở thành thế thân của cô ta. Đám anh em của hắn hùa nhau ép tôi uống rượu, chế giễu tôi: “Tát một cái vào mặt, cô ta vẫn phải cười hùa theo thôi.” “Thật đê tiện.” Ngày bạch nguyệt quang về nước, hắn cố tình đưa tôi đến dự tiệc tẩy trần, muốn để đám người đó sỉ nhục tôi lần nữa, nhằm lấy lòng cô ả. Giọng hắn lạnh nhạt: “Nhớ kỹ thân phận của mình.” “Những dịp thế này, cô không có tư cách lên tiếng.” Tôi ngoan ngoãn vâng lời: “Được.” Hắn vẫn không hề hay biết, rằng mỗi một gã đàn ông có mặt ở đó đều đã trở thành nô lệ dưới váy tôi.

PHƯỢNG CỐT

4.6

Chương 1·10

Lý Uyên, ta không muốn làm một thần nữ mãi mãi bị chàng nuôi nhốt. Chỉ khi hủy đi nó, người đứng ở đây mới thực sự là Thẩm Nhược Khanh. Một Thẩm Nhược Khanh sẽ ra đi, sẽ sinh bệnh và cuối cùng sẽ chết trong vòng tay chàng. Kiếp này chúng ta chỉ là Lý Uyên và Thẩm Nhược Khanh. Có được không?

Bất ngờ đầu trọc

4.4

Chương 1·5

Tôi không ngờ rằng kỷ niệm năm năm kết hôn lại biến thành một trò đùa ác mộng khi tỉnh dậy với cái đầu trọc lốc và một con rùa vẽ trên trán. Nhưng đừng lo, tôi sẽ không để hai người này thoải mái với trò đùa của họ đâu! Khi ly sữa nóng chồng đưa vào tay, tôi chỉ kịp nhấp một ngụm rồi bất tỉnh. Tỉnh dậy, tôi cảm thấy da đầu lạnh ngắt. Nhìn vào gương, một hình ảnh kinh hoàng hiện ra - đầu trọc lốc, trán vẽ một con rùa. Giang Khả, nữ sinh tôi từng tài trợ, cầm tông-đơ, cười đến run rẩy: “Chị dâu, đầu chị tròn ghê, nhìn cứ như trứng luộc vậy đó.” Chồng tôi, Chu Dạ, đứng bên cưng chiều nhìn cô ta: “Tiểu Giang học ngành tạo mẫu tóc, lấy em ra luyện tay nghề thôi mà, tóc sẽ mọc lại, đừng nhỏ mọn.” Tôi đưa tay sờ lên đỉnh đầu trọc lốc, nhìn cặp cẩu nam nữ đang cười đùa trên sự nhục nhã của tôi. Một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi tôi.

Không Quay Về

4.6

Chương 4·25

Sau khi bạch nguyệt quang của Lương Hoài Kinh ra nước ngoài, tôi trở thành thế thân của cô ta. Đám anh em của hắn hùa nhau ép tôi uống rượu, chế giễu tôi: “Tát một cái vào mặt, cô ta vẫn phải cười hùa theo thôi.” “Thật đê tiện.” Ngày bạch nguyệt quang về nước, hắn cố tình đưa tôi đến dự tiệc tẩy trần, muốn để đám người đó sỉ nhục tôi lần nữa, nhằm lấy lòng cô ả. Giọng hắn lạnh nhạt: “Nhớ kỹ thân phận của mình.” “Những dịp thế này, cô không có tư cách lên tiếng.” Tôi ngoan ngoãn vâng lời: “Được.” Hắn vẫn không hề hay biết, rằng mỗi một gã đàn ông có mặt ở đó đều đã trở thành nô lệ dưới váy tôi.

Năm năm sau chia tay

4.4

Chương 1·1

Năm năm rời đi, một cuộc gọi giữa đêm kéo tôi về. Lục Chấp bảo: năm ngày nữa đến cục dân chính, lễ cưới ở trang viên Hill, và cô dâu là tôi. Anh đồng thời bắt tôi xin lỗi Lê Tô Tô, chấp nhận cô ta như chị, thậm chí yêu cầu tôi "đưa hai đứa nghiệt chủng đi" mới được nhận lại một chỗ bên cạnh anh. Giữa phòng khách, tôi tát anh, anh tát lại, tiếng xôn xao như nổ tung. Tôi bước ra trong tiếng cười khinh bỉ của họ, còn trang viên Hill sẽ là nơi mọi thứ chưa nói được đẩy tới cực hạn.

Điểm Trang Lâu

4.5

Chương 4·13

Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."

Không Quay Về

4.6

Chương 3·25

Sau khi bạch nguyệt quang của Lương Hoài Kinh ra nước ngoài, tôi trở thành thế thân của cô ta. Đám anh em của hắn hùa nhau ép tôi uống rượu, chế giễu tôi: “Tát một cái vào mặt, cô ta vẫn phải cười hùa theo thôi.” “Thật đê tiện.” Ngày bạch nguyệt quang về nước, hắn cố tình đưa tôi đến dự tiệc tẩy trần, muốn để đám người đó sỉ nhục tôi lần nữa, nhằm lấy lòng cô ả. Giọng hắn lạnh nhạt: “Nhớ kỹ thân phận của mình.” “Những dịp thế này, cô không có tư cách lên tiếng.” Tôi ngoan ngoãn vâng lời: “Được.” Hắn vẫn không hề hay biết, rằng mỗi một gã đàn ông có mặt ở đó đều đã trở thành nô lệ dưới váy tôi.

Mười năm che giấu danh tính

4.6

Chương 1·1

Mười năm bên nhau, anh ta chẳng hề biết thân phận thật sự của tôi — tôi là tiểu công chúa của một đế quốc thương mại. Trong nhà, anh muốn tôi im lặng, không được sinh con, giữ vị trí phu nhân ngoan. Khi tôi quyết định không nhịn nữa, họ bịt cửa và tiêm thứ thuốc lạ vào chân tôi như cố níu giữ. Tôi lên trực thăng rời đi trước bình minh, bỏ lại một tin nhắn im lặng cho anh trước hạn chót. Sáng mai là đại hội cổ đông quyết định 15% cổ phần — tôi biến mất, còn họ sẽ làm gì tiếp?

Trò chơi đẫm máu

4.5

Chương 1·1

Tôi nằm bất động, đau đến như thể mình sắp tắt thở. Con gái tôi cười khúc khích trên màn hình, gọi video cho ba nó và khoe tôi thật "ngu". Nó kể đã bỏ bột đậu phộng vào canh, dặn ba nói là "mẹ ngủ quên". Hai cha con họ lạnh lùng phối hợp như đang sắp xếp một vụ án. Tỉnh ở bệnh viện, tôi khóa mọi thẻ, thuê thám tử và chờ bọn họ tự lột mặt nạ.

Lý do vì sao bạn cứ độc thân mãi

4.3

Chương 1·1

Lý do vì sao bạn cứ độc thân mãi: - Quen ở một mình nên thấy độc thân cũng khá thoải mái. - Tiêu chuẩn cao nên khó rung động với người bình thường. - Lịch học và công việc dày đặc, không còn thời gian yêu đương. - Ngại mở lòng nên thường bỏ lỡ những người thích mình. - Chưa gặp đúng người vào đúng thời điểm. - Bạn quá độc lập nên không cảm thấy cần dựa vào ai. - Sợ những rắc rối và drama trong chuyện tình cảm. - Ưu tiên phát triển bản thân hơn là yêu đương.

Thiên kim giới tinh hoa bị tráo đổi

4.6

Chương 1·3

Giọng Hà Nội không khó, giọng Hà Nội tinh hoa mới khó

Điểm Trang Lâu

4.5

Chương 2·13

Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."

Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung

4.5

Chương 1·4

Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.

Mèo Nhọ Và Ông Chủ Bếp Kỹ Tính Lên Sóng Nhà Đài

4.5

Chương 1·1

Tôi là mèo nhọ, kiểu mèo đen từ lông tới số, sống vật vờ như NPC trong cái bếp mà tôi không đăng ký hộ khẩu nhưng lại thuộc từng góc hơn cả chủ, hôm đó tôi đang nhong nhong kiểm tra xem hôm nay có gì ăn được không, tiện thể tìm chỗ giải quyết nỗi buồn cho đúng quy trình cá nhân của mình thì tự nhiên thấy đông người, máy quay, micro, người lạ đứng kín bếp, tôi kiểu ơ vãi hôm nay có event à, chưa kịp load xong thì thằng chủ tôi bước ra, mặt nghiêm túc như đi họp phụ huynh, giọng trầm ấm như chuẩn bị phát biểu nhận giải đạo đức nghề nghiệp: “Tôi rất là kĩ tính trong việc này, vì nấu ăn là một ngành rất đặc thù”

Điểm Trang Lâu

4.5

Chương 3·13

Người ta nói, trên đời có ba thứ không thể giấu mãi: mặt trời, mặt trăng, và sự thật. Nhưng ta — Bạch Phi Yên, chủ nhân Điểm Trang Lâu — làm nghề đổi mặt: giấu đi khuôn mặt thật của người ta, rồi trao cho họ một gương mặt mới. Ta đã đổi mặt cho vô số người. Kẻ muốn xinh đẹp hơn, người muốn xóa đi vết sẹo quá khứ, kẻ lại muốn trốn khỏi thù nhân. Nhưng hôm nay, vị khách bước vào lâu lại khiến ta sững lại. Nàng là Hầu phủ phu nhân — vợ chính của Vĩnh An Hầu — người đàn bà đứng trên vạn người, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian. Nhưng nàng lại nói: "Ta muốn trên đời này, không còn ai nhận ra ta nữa."

Nhật Ký Hóng Chuyện Tại Đông Cung

4.5

Chương 3·4

Ta là thê thất bị phế bỏ của thái tử. Sau khi mất đi ngôi vị thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, từ đó mất đi thính giác và năng lực nói chuyện. Thật ra thì tất cả chỉ là giả vờ. Vì không muốn giao tiếp với người khác, ta bèn giả bộ thành kẻ mất hết niềm tin, không nghĩ tới sau khi trở thành kẻ câm điếc, thái tử cùng với đám phi tần trong cung lại xem ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được quá nhiều bí mật, ta chỉ còn một con đường để đi - giả chết.

Hôn nhân lạnh nhạt

4.4

Chương 1·1

Ba ngày sau khi từ nước ngoài trở về, tôi mới kéo vali về căn nhà chung của tôi và Bùi Tự. Trời cuối thu âm u, mây thấp như sà xuống mái nhà. Tôi đứng trước cửa, chìa khóa xoay một vòng, tiếng “tách” khô khốc vang lên giữa hành lang yên ắng. Cánh cửa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo và sạch quá mức phả vào mặt tôi. Nhà đã được dọn. Sàn gỗ không hề có dấu chân, mặt kính bàn trà bóng đến mức phản chiếu được đường viền mí mắt tôi. Nhưng cái “có người sống” thì không dọn được. Thứ đó giống mùi của một ngọn đèn đã tắt lâu ngày, giống âm thanh của một căn phòng từng có tiếng cười rồi bỗng biến mất. Càng sạch, càng trống. Tôi kéo vali vào, bánh xe lăn trên sàn phát ra tiếng ro ro, nghe như một thứ lạc lõng. Tôi đứng khựng lại trước chiếc kệ giày. Trên đó vẫn còn đôi giày da của Bùi Tự đặt ngay ngắn, mũi giày hướng ra ngoài như sẵn sàng bước đi. Nhưng bụi mỏng phủ trên quai, mỏng như một lớp phấn, chứng tỏ nó đã lâu không được chạm tới. Tôi không vội tắm rửa hay thay đồ. Tôi xách túi đi thẳng tới chỗ đặt màn hình camera, mở ứng dụng lên, tay lướt qua lịch lưu trữ. Camera chỉ lưu được một tháng gần nhất. Tôi nín thở, bấm xem từng đoạn.